[Download] Tải Bài giảng Thanh toán quốc tế – Bài 2: Chứng từ thương mại – Tải về File Word, PDF

Bài giảng Thanh toán quốc tế – Bài 2: Chứng từ thương mại

Bài giảng Thanh toán quốc tế – Bài 2: Chứng từ thương mại
Nội dung Text: Bài giảng Thanh toán quốc tế – Bài 2: Chứng từ thương mại

Download


“Bài giảng Thanh toán quốc tế – Bài 2: Chứng từ thương mại” gồm các nội dung chứng từ vận tải; chứng từ bảo hiểm; hóa đơn thương mại; giấy chứng nhận xuất xứ. Mời các bạn cùng tham khảo bài giảng để nắm chi tiết hơn nội dung nghiên cứu.

Bạn đang xem: [Download] Tải Bài giảng Thanh toán quốc tế – Bài 2: Chứng từ thương mại – Tải về File Word, PDF

*Ghi chú: Có 2 link để tải biểu mẫu, Nếu Link này không download được, các bạn kéo xuống dưới cùng, dùng link 2 để tải tài liệu về máy nhé!
Download tài liệu Bài giảng Thanh toán quốc tế – Bài 2: Chứng từ thương mại File Word, PDF về máy

Bài giảng Thanh toán quốc tế – Bài 2: Chứng từ thương mại

Mô tả tài liệu

Nội dung Text: Bài giảng Thanh toán quốc tế – Bài 2: Chứng từ thương mại

  1. Bài 2: Chứng từ thương mại

    BÀI 2 CHỨNG TỪ THƯƠNG MẠI

    Hướng dẫn học
    Để học tốt bài này, sinh viên cần tham khảo các phương pháp học sau:
     Học đúng lịch trình của môn học theo tuần, làm các bài luyện tập đầy đủ và tham gia
    thảo luận trên diễn đàn.
     Đọc tài liệu:
    1. Chương 4, Giáo trình thanh toán quốc tế và tài trợ ngoại thương. Tác giả: GS.TS.
    Nguyễn Văn Tiến và TS. Nguyễn Thị Hồng Hải, ấn bản 2013.
    2. Sinh viên làm việc theo nhóm và trao đổi với giảng viên trực tiếp tại lớp học hoặc
    qua email.
    3. Trang Web môn học.
    Nội dung
    Bài 2 bao gồm những nội dung:
     Chứng từ vận tải;
     Chứng từ bảo hiểm;
     Hóa đơn thương mại;
     Giấy chứng nhận xuất xứ.
    Mục tiêu
    Bài 2 trang bị cho sinh viên những kiến thức sau đây:
     Chức năng, vai trò và đặc điểm của chứng từ thương mại.
     Nội dung của chứng từ thương mại.
     Phân loại chứng từ thương mại.

    16 TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230

  2. Bài 2: Chứng từ thương mại

    Tình huống dẫn nhập
    Ngày 10/5/2011, ngân hàng thương mại T nhận được 3 bộ chứng từ đòi tiền theo L/C nhập khẩu
    thép phế do ngân hàng thương mại T phát hành cho người hưởng lợi là Stamcorp International
    Pte Ltd.
    Ngày 17/5/2011, sau khi kiểm tra và thông báo 3 bộ chứng từ đều hoàn toàn phù hợp, ngân hàng
    thương mại T thực hiện thanh toán theo đúng quy định và thông lệ quốc tế và trả chứng từ cho
    khách hàng đi nhận hàng.
    Tuy nhiên sau đó khách hàng đến ngân hàng thương mại T thông báo 3 bộ chứng từ đó là giả
    mạo (vận đơn xuất trình là giả và không có lô hàng về với chi tiết như trên vận đơn).

    Tổn thất có thể xảy ra từ chứng từ giả mạo là gì?

    TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230 17

  3. Bài 2: Chứng từ thương mại

    2.1. Chứng từ vận tải

    2.1.1. Vận đơn đường biển
    2.1.1.1. Khái niệm và đặc điểm
    Vận đơn đường biển là chứng từ chuyên chở hàng hóa
    bằng đường biển do người có chức năng ký phát cho
    người gửi hàng sau khi hàng hóa đã được bốc lên tàu
    hoặc được nhận để chở.
    Tên tiếng Anh: Ocean Bill of Lading, Marine Bill of Lading.
    Tên viết tắt: B/L.
    Đặc điểm vận đơn đường biển:
     Khi nói đến vận đơn đường biển, việc chuyên chở hàng hóa phải được thực hiện
    bằng đường biển.
     Khi nói đến vận đơn đường biển là nói đến chứng từ sở hữu hàng hóa có tên gọi là
    Bill of Lading.
     Người ký phát vận đơn phải là người có chức năng chuyên chở, tức là phải có giấy
    phép kinh doanh theo luật định.
     Thời điểm cấp vận đơn: Có thể sau khi hàng đã được bốc lên tàu (Shipped on
    Board), hoặc sau khi hàng được nhận để chở (chưa lên tàu) (Received for
    Shipment).
    Thời điểm phát hành vận đơn có ý nghĩa quan trọng trong thương mại và thanh toán
    quốc tế.

    2.1.1.2. Chức năng vận đơn đường biển
    a. Biên lai nhận hàng
    Vận đơn đường biển là biên lai nhận hàng của người chuyên chở phát hành cho
    người gửi hàng, làm bằng chứng rằng người chuyên chở đã nhận hàng từ người
    gửi hàng với chủng loại, số lượng và tình trạng hàng hóa như ghi trên vận đơn. Vì
    là bằng chứng đã nhận hàng, khi phát hành vận đơn, người chuyên chở phải có
    trách nhiệm đối với hàng hóa trong suốt quá trình chuyên chở về số lượng cũng
    như tình trạng của hàng hóa. Đồng thời, tại cảng đích, người chuyên chở có nghĩa
    vụ giao hàng cho người nào xuất trình vận đơn gốc đầu tiên hợp pháp do mình
    phát hành tại cảng đi. Nếu không có phê chú xấu trên vận đơn, người chuyên chở
    nhận hàng như thế nào ở cảng đi thì phải có trách nhiệm giao hàng như thế tại
    cảng đích, trừ khi trong quá trình chuyên chở hàng hóa bị mất mát, hư hỏng do
    những nguyên nhân không thuộc phạm vi trách nhiệm của người chuyên chở.
    Người chuyên chở hoàn thành nghĩa vụ chuyên chở khi thu hồi được một vận đơn
    gốc do mình phát hành. Về logic, để thu hồi được vận đơn gốc, người chuyên chở
    phải giao hàng cho người xuất trình vận đơn gốc tại cảng đích.
    b. Bằng chứng về hợp đồng chuyên chở
    Vận đơn đường biển là bằng chứng về hợp đồng chuyên chở giữa người gửi hàng
    và người chuyên chở. Vận đơn đường biển chỉ là bằng chứng mà không phải là

    18 TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230

  4. Bài 2: Chứng từ thương mại

    hợp đồng chuyên chở. Trên vận đơn chỉ có một chữ ký của người chuyên chở,
    trong khi hợp đồng phải có hai chữ ký của hai bên đối tác. Tuy nhiên, vận đơn
    đường biển có đầy đủ giá trị như một hợp đồng, do đó toàn bộ nội dung ghi ở mặt
    trước và mặt sau của tờ vận đơn là cơ sở pháp lý để giải quyết mọi tranh chấp phát
    sinh giữa người chuyên chở và người sở hữu vận đơn. Ngoài ra, giữa người gửi
    hàng và người chuyên chở có thể ký kết với nhau hợp đồng chuyên chở, nhưng khi
    vận đơn đã được phát hành, nó hoàn toàn độc lập với hợp đồng chuyên chở, ngay
    cả khi được phát hành trên cơ sở hợp đồng chuyên chở.
    c. Chứng từ sở hữu hàng hóa
    Người nào nắm giữ vận đơn gốc hợp pháp là người có quyền sở hữu hàng hóa ghi
    trên vận đơn. Là người sở hữu hàng hóa, anh ta có quyền yêu cầu người chuyên
    chở phải giao hàng cho mình tại cảng đích khi xuất trình vận đơn gốc. Ngược lại,
    người chuyên chở chỉ giao hàng cho ai là người xuất trình được vận đơn gốc đầu
    tiên hợp pháp. Người nắm giữ vận đơn hợp pháp có thể là một người đích danh
    (đối với B/L đích danh), người được chuyển nhượng bằng thủ tục ký hậu (đối với
    B/L theo lệnh), hoặc bất cứ ai cầm vận đơn trong tay (đối với B/L vô danh).
    Vận đơn đường biển gốc là chứng từ sở hữu hàng hóa, vì vậy trên thực tế người ta
    có thể tiến hành mua bán hàng hóa ngay cả khi hàng chưa cập cảng địch bằng cách
    chuyển nhượng vận đơn.
    Vận đơn thường được phát hành một bộ gồm 3 bản gốc. Do chỉ cần xuất trình 1
    vận đơn gốc hợp pháp là có quyền nhận hàng tại cảng đích, người mua phải đảm
    bảo tuyệt đối việc kiểm soát trọn bộ vận đơn gốc như đã phát hành. Tương tự như
    vậy, khi phát hành thư tín dụng (L/C), ngân hàng phát hành phải quy định xuất
    trình trọn bộ bản gốc vận đơn, nếu không xuất trình trọn bộ, việc giao hàng chỉ
    được thực hiện theo lệnh của ngân hàng phát hành nhằm kiểm soát hàng hóa.

    2.1.1.3. Nội dung vận đơn đường biển
    Vận đơn đường biển là tờ giấy gồm hai mặt. Mặt trước
    vận đơn bao gồm các ô, cột in sẵn các tiêu đề để trống.
    Khi lập vận đơn, các ô, cột sẽ được điền thông tin.
    Ngoài ra, trên mặt trước vận đơn còn có một số nội
    dung như điều khoản chứng nhận của người chuyên
    chở là đã nhận hàng, điều kiện nhận hàng tại cảng
    đích. Mặt sau vận đơn gốc in các điều khoản và điều
    kiện chuyên chở của hãng tàu và có thể là để trống. Những điều khoản và điều kiện
    chuyên chở nhìn chung được chuẩn hóa và được điều chỉnh bởi các Công ước quốc tế
    về vận tải biển, do đó các bên tham gia thường quan tâm tới mặt trước của vận đơn.
    Các nội dung được ghi ở mặt trước vận đơn:
    1. Tiêu đề vận đơn: vận đơn có thể có tiêu đề là “vận đơn hỗn hợp” (Combined
    transport) hoặc “từ cảng tới cảng” (Port-to-port shipment).
    2. Số vận đơn: mỗi vận đơn đều có số hiệu riêng để phân biệt với các vận đơn khác,
    đồng thời làm cơ sở tham chiếu cho các chứng từ khác có liên quan.

    TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230 19

  5. Bài 2: Chứng từ thương mại

    3. Tên công ty vận tải biển: ngoài tên công ty, một số vận đơn in logo, địa chỉ kinh
    doanh, điện thoại, fax…
    4. Người gửi hàng: người gửi hàng thường là nhà xuất khẩu. Ô này cần ghi đầy đủ
    tên, địa chỉ kinh doanh của người gửi hàng. Ngoài ra có thể ghi thêm số điện thoại,
    fax, telex, số hiệu tài khoản.
    5. Người nhận hàng: tùy theo loại vận đơn là đích danh, theo lệnh hay vô danh. Nếu
    là vận đơn đích danh hay theo lệnh một người đích danh, ghi đầy đủ tên, địa chỉ
    kinh doanh của người nhận hàng đích danh hoặc tên của người mà hàng hóa được
    giao theo lệnh của họ. Nếu là vân đơn vô danh, ghi “to Bearer” hoặc “to Holder”.
    6. Bên được thông báo: ghi đầy đủ tên, địa chỉ của người được thuyền trưởng hay
    người chuyên chở thông báo về chuyến tàu và ngày giờ tàu cập cảng đích. Ngoài
    tên và địa chỉ, có thể ghi thêm số điện thoại, fax. Thông thường, trong ô này có
    một ghi chú về điều khoản miễn trách đối với thuyền trưởng hay người chuyên chở
    nếu việc thông báo không thực hiện được. Ghi chú có thể được viết “No claim
    shall attach for failure to notify” hoặc “It is agreed that no responsibility shall
    attach to the Carrier or his Agents for failure to notify”.
    7. Nơi nhận hàng để chở: Ghi địa điểm hàng được nhận để chở, địa điểm này có thể ở
    ngay cảng bốc hàng hoặc ở sâu trong đất liền.
    8. Tên cảng bốc hàng.
    9. Tên cảng dỡ hàng.
    10. Nơi trả hàng cho người nhận hàng: địa điểm này có thể ở ngay cảng đích hoặc ở
    sâu trong đất liền.
    11. Tên tàu chở hàng và số hiệu chuyến tàu: tên con tàu thường được thể hiện bằng ký
    hiệu viết tắt M/V (Marine Vessel).
    12. Số bản vận đơn gốc được phát hành: thông thường được ghi bằng số và chữ.
    13. Ký mã hiệu và số hiệu hàng hóa: thường được ghi “Shipping Marks”.
    14. Số lượng và mô tả hàng hóa.
    15. Trọng lượng cả bì.
    16. Thể tích.
    17. Tổng số container hoặc kiện hàng: được ghi bằng chữ.
    18. Phần khai hàng hóa ở trên do người gửi hàng thực hiện: thực chất đây là điều
    khoản quy định việc kê khai hàng hóa trên vận đơn phải do người gửi hàng thực
    hiện và tự chịu trách nhiệm, nếu có sai sót gì người chuyên chở không chịu trách
    nhiệm, ngay cả khi người chuyên chở ghi hộ người gửi hàng.
    19. Cước phí vận tải và phụ phí: nếu cước phí trả trước rồi thì ghi “Freight
    prepaid/Freight paid), nếu cước phí trả sau ghi “Freight to collect/Freight to be
    paid at destination”.
    20. Cam kết của người chuyên chở về việc đã nhận hàng và chịu trách nhiệm chở
    hàng tới nơi quy định, đồng thời nêu các trường hợp miễn trách đối với người
    chuyên chở.
    21. Nơi và ngày tháng ký phát vận đơn.

    20 TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230

  6. Bài 2: Chứng từ thương mại

    22. Ngày hàng hóa được bốc lên tàu: trên một số vận đơn, ô này được in sẵn để tiện
    điền vào. Người chuyên chở có thể nhận hàng và phát hành vận đơn vào một ngày
    nào đó, nhưng hàng hóa sau ngày đó mới được bốc lên tàu. Nếu điều kiện trong
    hợp đồng về việc thanh toán chỉ được thực hiện nếu vận đơn ghi hàng đã được bốc
    lên tàu, thì sau khi bốc hàng lên tàu, người chuyên chở phải ghi chú thêm vào ô
    này. Nếu ô này không được in sẵn thì phải có ghi chú riêng trên vận đơn.
    23. Người ký phát vận đơn ký tên.
    Mẫu vận đơn

    2.1.1.4. Phân loại vận đơn đường biển
    Vận đơn đường biển đa dạng và phong phú về nội dung và hình thức, được sử dụng
    vào nhiều mục đích khác nhau, đặc biệt trong thanh toán quốc tế bằng L/C. Vì vậy,
    việc nhận biết loại vận đơn và ý nghĩa của chúng là vấn đề hết sức quan trọng.
     Căn cứ vào tình trạng bốc xếp hàng hóa:
    Vận đơn được chia thành hai loại: vận đơn đã xếp hàng lên tàu và vận đơn nhận
    hàng để xếp.
    o Vận đơn đã xếp hàng lên tàu (Shipped on board B/L): trong thương mại quốc
    tế, các điều kiện giao nhận hàng FOB, CFR, CIF được sử dụng phổ biến, vì vậy
    nhà nhập khẩu cũng như ngân hàng phát hành L/C thường yêu cầu xuất trình
    vận đơn đường biển loại “Đã xếp hàng lên tàu” thì mới thanh toán tiền hàng.

    TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230 21

  7. Bài 2: Chứng từ thương mại

    o Vận đơn nhận hàng để chở (Received for shipment B/L): Vận đơn nhận hàng
    để chở được ký phát khi hàng hóa chưa được bốc lên tàu, có thể đang nằm ở
    cầu cảng, kho bãi, do chưa có tàu hoặc chưa làm xong thủ tục xếp hàng, hoặc
    chưa đủ hàng để xếp đầy 1 container.
     Căn cứ vào phê chú trên vận đơn:
    Khi nhận hàng, thuyền trưởng của tàu xó thể có
    những phê chú về tình trạng bên ngoài của hàng
    hóa. Phê chú là căn cứ quan trọng để quy trách
    nhiệm cho các bên. Phê chú có thể làm cho vận
    đơn trở nên hoàn hảo hoặc không hoàn hảo.
    Vận đơn là 1 chứng từ có vai trò quan trọng trong
    bộ chứng từ, vì vậy các chủ thể có liên quan bao
    gồm người gửi hàng, người nhận hàng, người chuyên chở, công ty bảo hiểm, ngân
    hàng phát hành L/C rất quan tâm tới những phê chú này.
    Nếu không có phê chú gì về hàng hóa hoặc bao bì, hàng hóa được coi là trong tình
    trạng tốt, vì vậy nếu có hư hỏng tổn thất xảy ra với hàng hóa trong quá trình
    chuyên chở, trách nhiệm thuộc về người chuyên chở, không phải người gửi hàng.
    Ngược lại, nếu có phê chú xấu về tình trạng hàng hóa, bao bì, mọi hư hỏng tổn thất
    của hàng hóa trong quá trình chuyên chở thuộc trách nhiệm và rủi ro của người gửi
    hàng, không thuộc trách nhiệm của người chuyên chở.
    o Vận đơn hoàn hảo (Clean B/L): vận đơn hoàn hảo là vận đơn không có phê chú
    xấu rõ ràng về tình trạng của hàng hóa và/hoặc bao bì.
    o Vận đơn không hoàn hảo (Unclean B/L): vận đơn không hoàn hảo là vận đơn có
    phê chú xấu về hàng hóa và/hoặc bao bì, ví dụ bao bì không đáp ứng cho vận tải
    biển, thùng bị vỡ, hàng bị ướt, hàng có mùi hôi, ký mã hiệu không rõ ràng…
    Cần lưu ý rằng vận đơn hoàn hảo không nhất thiết phải có cụm từ “Hoàn hảo” tức
    “Clean” trên bề mặt vận đơn. Ngay cả khi có chữ Clean, nhưng có phê chú xấu về tình
    trạng bên ngoài của hàng hóa, vận đơn vẫn là vận đơn không hoàn hảo. Mặt khác, dù
    vận đơn có chữ Unclean nhưng không có phê chú xấu về tình trạng bên ngoài của
    hàng hóa, vận đơn vẫn là vận đơn hoàn hảo. Như vậy, việc quyết định một vận đơn là
    hoàn hảo hay không hoàn toàn phụ thuộc vào phê chú của thuyền trưởng ghi trên vận
    đơn, không căn cứ vào cụm từ Clean/Unclean ghi trên vận đơn.
     Căn cứ tính chất pháp lý về sở hữu hàng hóa:
    o Vận đơn gốc (Original B/L)
    o Vận đơn bản sao (Copy B/L)
    Hiện nay, các hãng tàu đều in sẵn vận đơn, trên đó có in sẵn từ “Original” hoặc
    “Copy” để phân biệt vận đơn gốc và bản sao vận đơn. Vận đơn gốc và bản sao đều
    giống nhau về nội dung ở mặt trước, mặt sau của vận đơn gốc in các điều khoản về
    chuyên chở, mặt sau của bản sao thường để trống; ngoài ra vận đơn gốc thường
    được in màu, bản sao in đen trắng.
    Tuy nhiên trong một số trường hợp vận đơn gốc và bản sao hoàn toàn giống nhau về
    hình thức và nội dung cả mặt trước và mặt sau. Sau đây là các dấu hiệu để phân biệt:

    22 TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230

  8. Bài 2: Chứng từ thương mại

    o Bản gốc in chữ “Original”, bản sao có dấu “Copy”. Bản sao không cần phải ký
    o Bộ vận đơn thường có 3 bản gốc và nhiều bản sao. Ba bản gốc ghi số thứ tự
    “First Original” “Second Original”, “Third Original” hoặc “Original”,
    “Duplicate”, và “Triplicate”
     Căn cứ vào tính lưu thông:
    Vận đơn gồm ba loại: vận đơn đích danh (straight
    B/L), vận đơn theo lệnh (B/L to order of), và vận
    đơn vô danh (to bearer B/L).
    Vận đơn đích danh là vận đơn trên đó ghi rõ tên và
    địa chỉ người nhận hàng. Với loại vận đơn này,
    người chuyên chở chỉ giao hàng cho người có tên
    trên vận đơn, không được chuyển nhượng bằng
    phương pháp ký hậu thông thường. Vận đơn đích danh ít được sử dụng trong thực
    tế, chỉ áp dụng trong trường hợp hàng hóa phi mậu dịch: quà biếu, hàng triển lãm,
    hàng của công ty mẹ gửi cho công ty con.
    Vận đơn theo lệnh là loại vận đơn theo đó hàng hóa có thể được giao theo lệnh của
    một người nào đó có thể là:
    o Lệnh của người đích danh.
    o Lệnh của Ngân hàng phát hành L/C: để kiểm soát hàng hóa, ngân hàng phát
    hành L/C thường quy định hàng hóa phải được giao theo lệnh của mình.
    o Lệnh của người gửi hàng.
    Vận đơn theo lệnh được dùng phổ biến trong thương mại, vận tải và thanh toán
    quốc tế, vì có thể được chuyển nhượng bằng phương pháp ký hậu nên rất linh hoạt.
    Ký hậu là thủ tục chuyển nhượng quyền sở hữu hàng hóa ghi trên vận đơn từ
    người hưởng lợi này sang người hưởng lợi khác. Người chuyển nhượng ký tên vào
    mặt sau của vận đơn và trao vận đơn cho người được chuyển nhượng.
    Vận đơn vô danh là vận đơn quy định giao hàng cho bất kỳ ai là người cầm vận
    đơn hợp pháp.
     Căn cứ vào phương thức thuê tàu:
    o Vận đơn tàu chợ (Liner B/L).
    o Vận đơn tàu chuyến (Voyage charter B/L).
    Tàu chợ (Liner) là tàu chở hàng chạy thường xuyên trên một tuyến đường nhất
    định, ghé vào các cảng quy định và theo một hành trình đã định trước. Khi hàng
    hóa được gửi theo tàu chợ, người chuyên chở sẽ cấp cho người gửi hàng một vận
    đơn tàu chợ. Vận đơn tàu chợ vừa là chứng từ sở hữu hàng hóa vừa có đầy đủ pháp
    lý như một hợp đồng chuyên chở.
    Tàu chuyến (Voyage Charter) là tàu được thuê theo chuyến để chuyên chở hàng
    hóa giữa các cảng theo yêu cầu của chủ hàng mà không theo một tuyến đường nhất
    định. Khi hàng hóa được gửi theo tàu chuyến, thuyền trưởng hoặc chủ tàu phát
    hành vận đơn tàu chuyến kèm theo ghi chú “sử dụng theo hợp đồng thuê tàu”. Như
    vậy, vận đơn tàu chuyến không có sự độc lập như vận đơn tàu chợ mà phụ thuộc
    vào hợp đồng thuê tàu.

    TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230 23

  9. Bài 2: Chứng từ thương mại

     Căn cứ vào hành trình chuyên chở:
    o Vận đơn đi thẳng (Direct B/L).
    o Vận đơn chở suốt (Through B/L).
    Vận đơn đi thẳng (Direct B/L) là vận đơn được cấp trong trường hợp hàng hóa
    được chuyên chở thẳng từ cảng bốc hàng tới cảng dỡ hàng mà không có chuyển tải
    dọc đường. Chuyển tải nghĩa là dỡ hàng xuống khỏi một con tàu rồi bố hàng lên
    một con tàu khác trong hành trình vận tải từ cảng bốc hàng tới cảng dỡ hàng.
    Vận đơn chở suốt (Through B/L) là vận đơn được cấp trong trường hợp hàng hóa được
    chuyên chở từ cảng bốc hàng tới cảng dỡ hàng cuối cùng bằng nhiều con tàu, bởi một
    hay nhiều người chuyên chở, nghĩa là hàng hóa phải được chuyển tải dọc đường.

    2.1.2. Vận đơn hàng không (Air Waybills – AWB)
    Vận đơn hàng không là chứng từ vận chuyển hàng hóa
    và là bằng chứng về việc ký kết hợp đồng vận chuyển
    bằng máy bay, về điều kiện của hợp đồng và việc đã
    tiếp nhận hàng hóa để vận chuyển.
    Chứng từ hàng không có thể có các tiêu đề: Air
    Waybill, Air Consignment Note, House Air Waybill,
    Air Transport Document…
    Trên thực tế, hàng hóa được vận chuyển bằng máy bay thường đến trước chứng từ, do
    chứng từ phải được xử lý qua ngân hàng và qua bưu điện. Vì vậy, khác với vận đơn
    đường biển, vận đơn hàng không chỉ có hai chức năng: là biên lai nhận hàng của hãng
    hàng không ký phát cho người gửi hàng, là bằng chứng về hợp đồng chuyên chở giữa
    hãng hàng không và chủ hàng. Vận đơn hàng không không phải là chứng từ sở hữu
    hàng hóa, vì vậy không chuyển nhượng được bằng hình thức ký hậu thông thường, và
    không thể dùng vận đơn để nhận hàng tại sân bay đến. Hàng hóa sẽ được giao cho
    người nhận hàng khi người này chứng minh được mình là người nhận hàng hợp pháp.
    Thông thường, một bọ vận đơn hàng không gồm ít nhất 3 bản gốc: bản thứ nhất được
    lưu giữ tại đại lý phát hành (Issuing Agent), bản thứ hai được gửi cùng hàng hóa để
    giao cho người nhận hàng, bản thứ ba giao cho người gửi hàng. Các bản gốc còn lại
    (nếu có) được dùng bổ sung cho các bên liên quan. Các vận đơn hàng không gốc được
    giao cho các bên, vì vậy không thể yêu cầu xuất trình “trọn bộ vận đơn hàng không”
    như vận đơn đường biển. Vận đơn hàng không không phải là chứng từ sở hữu hàng
    hóa, nên việc kiểm soát trọn bộ vận đơn là không cần thiết.
    Khác với vận đơn đường biển, trên vận đơn hàng không không ghi cụm từ “Đã bốc
    hàng” – “On board”, chỉ cần ghi “Đã nhận hàng để chở” – “Accepted for carriage”. Vì
    trong vận tải hàng không đòi hỏi phải mất một khoảng thời gian để làm thủ tục khi
    đưa hàng lên máy bay, ngày “nhận hàng để chở” có thể là ngày hàng hóa thực sự được
    gửi, nhưng cũng có thể là một ngày khác sau đó. Do đó, nếu không có thể hiện nào
    khác trên vận đơn, ngày phát hành vận đơn hàng không vừa là ngày nhận hàng để chở,
    vừa là ngày giao hàng. Tuy nhiên, nếu người nhập khẩu hoặc ngân hàng mở L/C yêu
    cầu ngày gửi hàng thực tế (ngày bay thực tế) phải được thể hiện trên vận đơn, người
    gửi hàng phải yêu cầu hãng hàng không ghi chú thêm ngày gửi hàng thực tế như vậy.

    24 TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230

  10. Bài 2: Chứng từ thương mại

    2.1.3. Vận đơn vận tải đa phương thức
    Vận đơn vận tải đa phương thức là là chứng từ vận chuyển hàng hóa theo ít nhất hai
    phương thức vận tải, có tên gọi Multimodal Transport, Combined Transport, hoặc
    Inter–Modal Transport.
    Trong vận tải đa phương thức, hàng hóa được vận chuyển từ nơi đi đầu tiên đến nơi
    đich cuối cùng bằng nhiều phương tiện, nhiều loại hình vận tải qua nhiều chặng đường
    khác nhau, với sự tham gia của nhiều người chuyên chở, vì vậy thường có một người
    đứng ra tổ chức và chịu trách nhiệm về toàn bộ quá trình vận tải, đó là người kinh
    doanh vận tải đa phương thức – là người ký kết hợp đồng vận tải và chịu trách nhiệm
    về việc chuyên chở hàng hóa như người chuyên chở duy nhất.
    Pre-carriage by Place of Receipt by pre-carriage
    TRUCK / 505 HA NOI

    Intended vessel / Voyage No. Port of Loading
    MSC VANESSA / F455 HAI PHONG

    Port of Discharge Place of Delivery by on – carriage
    LYON PORT PRAHA

    TAKEN IN CHARGE IN HA NOI ON 23 JULY 2015

    Trên đây là ví dụ về một số ô trên vận đơn vận tải đa phương thức, thể hiện các chặng
    và các phương tiện vận tải:
    Chặng 1: từ Hà Nội đi đến cảng Hải Phòng bằng ô tô tải.
    Chặng 2: từ cảng Hải Phòng đến cảng Lyon (Pháp) bằng tàu biển.
    Chặng 3: từ cảng Lyon đi Praha bằng tàu hỏa/ô tô.
    Từ ví dụ trên đây cần lưu ý khi sử dụng vận đơn vận tải đa phương thức:
     Nếu ngày nhận hàng để chở trùng với ngày phát hành vận đơn, không cần có ghi
    chú riêng về ngày nhận hàng, ngày phát hành chính là ngày giao hàng. Ngược lại,
    ngày có ghi chú riêng về ngày nhận hàng sẽ được coi là ngày giao hàng.
     Nơi nhận hàng để xếp (Hà Nội) khác với cảng bốc hàng (Hải Phòng), nơi dỡ hàng
    (cảng Lyon) khác với nơi hàng đến cuối cùng (Praha). Hành trình chuyên chở này
    phải có ít nhất hai phương thức vận tải khác nhau tham gia.
     Khác với vận đơn thông thường, vận đơn vận tải đa phương thức được phát hành
    và có hiệu lực ngay tại nơi nhận hàng (khác với cảng bốc hàng), do đó không cần
    phải có ghi chú “On board” trên vận đơn, không cần phải chỉ ra tên con tàu mà
    hàng thực sự được bốc lên, có thể ghi tên con tàu dự định (Intended vessel). Điều
    này hoàn toàn phù hợp với vận tải đa phương thức.
     Trên vận đơn không cần thể hiện ít nhất hai phương thức vận tải, miễn là theo
    logic bản thân vận đơn phải tự thỏa mãn điều đó.

    2.1.4. Chứng từ vận tải đường sắt, đường bộ, đường sông
    Chứng từ vận tải đường sắt, đường bộ hay đường sông được sử dụng trong thương
    mại giữa các quốc gia có chung biên giới, do việc vận tải bằng tàu hỏa, xe tải, ca nô,

    TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230 25

  11. Bài 2: Chứng từ thương mại

    xà lan rất phổ biến vì nhanh chóng và thuận tiện. Hàng
    hóa được vận chuyển bằng phương tiện nào thì người
    chuyên chở phải có trách nhiệm cấp chứng từ vận tải
    phù hợp cho người gửi hàng. Các chứng từ có thể có
    tên gọi khác nhau, miễn là nội dung của chúng thể hiện
    được phương thức vận chuyển cụ thể:
     Chứng từ vận tải đường bộ: Truck B/L, Waybill,
    Road Consignment Note
     Chứng từ vận tải đường sắt: Railway B/L, Railway Consignment Note
     Chứng từ vận tải đường sông: Inland B/L, Waybill, Consignment Note
    Trên bề mặt chứng từ phải thể hiện tên người chuyên chở. Do đặc thù của các loại
    hình vận chuyển này (không có thuyền trưởng), chỉ có người chuyên chở hoặc đại lý
    của người chuyên chở được ký phát chứng từ vận tải. Khi đại lý của người chuyên chở
    ký phát thay cho người chuyên chở, phải nêu rõ tên và chức năng của mình là đại lý
    của người chuyên chở đích danh.
    Trên chứng từ phải thể hiện rõ hàng hóa “đã được nhận để chở”, “nhận để chuyển”,
    phải chỉ ra nơi nhận hàng để chở và nơi giao hàng cuối cùng.
    Nếu trên chứng từ vận tải không có ghi chú về ngày tháng, thì ngày giao hàng chính
    là ngày phát hành chứng từ. Nếu có ghi chú bằng con dấu nhận hàng, ngày của con
    dấu hay ngày ghi chú được coi là ngày giao hàng.
    Vì các chứng từ vận tải này không phải là chứng từ sở hữu hàng hóa, các bên liên
    quan không cần kiểm soát trọn bộ chứng từ gốc đã phát hành. Do đó, trên chứng từ
    không cần thể hiện số bản gốc đã phát hành, các bên liên quan sẽ chấp nhận số bản
    gốc tối thiểu là một bản.

    2.2. Chứng từ bảo hiểm

    2.2.1. Khái niệm và vai trò
    Chứng từ bảo hiểm: là chứng từ do người bảo hiểm ký phát, cam kết bồi thường cho
    người được bảo hiểm.
    Một số thuật ngữ:
     Người bảo hiểm (Insurer, Underwriter, Insurance Company): người thu phí bảo
    hiểm, nhận trách nhiệm về rủi ro và phải bồi thường cho người được bảo hiểm khi
    có tổn thất xảy ra trong phạm vi giá trị đã thỏa thuận. Thông thường, người bảo
    hiểm là các công ty bảo hiểm.
     Người được bảo hiểm (Insured, Assured): người mua bảo hiểm, trả phí bảo hiểm,
    người chịu tổn thất khi có rủi ro xảy ra và là người được người bảo hiểm bồi
    thường. Thường là doanh nghiệp xuất nhập khẩu.
     Đối tượng bảo hiểm (Subject matter insured): tài sản hoặc lợi ích mang ra bảo
    hiểm, thường là hàng hóa xuất nhập khẩu.
     Rủi ro được bảo hiểm (Risk insured): rủi ro đã thỏa thuận trong hợp đồng bảo
    hiểm. Người bảo hiểm chỉ bồi thường những tổn thất do những rủi ro đã thỏa
    thuận gây ra.

    26 TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230

  12. Bài 2: Chứng từ thương mại

     Phí bảo hiểm(Insurance premium): khoản tiền
    người được bảo hiểm trả cho người bảo hiểm để có
    quyền lợi bảo hiểm. Khoản tiền này không được
    truy đòi, nghĩa là dù tổn thất không xảy ra, người
    được bảo hiểm cũng không có quyền đòi lại khoản
    tiền này.
     Giá trị bảo hiểm (Insured value): giá trị của đối
    tượng được bảo hiểm, là tổng giá trị lô hàng.
     Số tiền bảo hiểm (Insured amount): số tiền người được bảo hiểm nhận được từ
    người bảo hiểm khi tổn thất xảy ra do những rủi ro đã thỏa thuận gây ra. Trong
    trường hợp giá trị bảo hiểm lớn, phí bảo hiểm có thể vượt quá khả năng tài chính
    của khách hàng, số tiền bảo hiểm có thể chỉ là một phần của giá trị bảo hiểm.

    2.2.2. Phân loại chứng từ bảo hiểm
    Khi nhà xuất khẩu bán hàng một cách thường xuyên, thường ký hợp đồng bảo hiểm
    bao. Hợp đồng bảo hiểm bao (Open policy) là hợp đồng bảo hiểm cho tất cả các lô
    hàng xuất khẩu tại bất kỳ thời điểm nào trong một thời hạn nhất định (thường là một
    năm). Mỗi lần giao hàng, nhà xuất khẩu lập tờ khai về các chi tiết liên quan tới lô
    hàng và trả phí bảo hiểm. Trên cơ sở tờ khai, công ty bảo hiểm sẽ phát hành một Giấy
    chứng nhận bảo hiểm (Chứng thư bảo hiểm – Insurance Certificate) hoặc công ty bảo
    hiểm ký xác nhận vào tờ khai và giao cho khách hàng. Ưu điểm của hệ thống bảo
    hiểm bao là tránh được việc phải thỏa thuận lại các điều kiện về bảo hiểm đối với mỗi
    lần giao hàng và tránh được việc phải phát hành một hợp đồng bảo hiểm riêng biệt cho
    từng chuyến hàng với chi phí rất cao.
    Trong trường hợp nhà xuất khẩu bán hàng không thường xuyên mà từng lần riêng
    biệt, mỗi lần giao hàng phải thỏa thuận với công ty bảo hiểm về các điều kiện bảo
    hiểm cho lô hàng đó. Công ty bảo hiểm sẽ phát hành Bảo hiểm đơn (Insurance policy)
    để bảo hiểm cho từng lô hàng xuất khẩu. Bảo hiểm đơn có hai mặt: mặt trước ghi
    những điều khoản cơ bản và thông tin về hàng hóa tham gia bảo hiểm, mặt sau ghi đầy
    đủ các điều kiện và điều khoản của một hợp đồng bảo hiểm. Do vậy, nếu có kiện tụng
    tranh chấp, tòa án chỉ căn cứ vào Bảo hiểm đơn để xét xử.
    Phiếu bảo hiểm tạm thời (Cover Note) không phải là chứng từ bảo hiểm, vì nó không
    phải là hợp đồng hay giấy chứng nhận bảo hiểm do công ty bảo hiểm phát hành. Phiếu
    bảo hiểm tạm thời chỉ đơn thuần là tờ giấy xác nhận bảo hiểm do người môi giới bảo
    hiểm phát hành. Do đó, không thể dùng phiếu bảo hiểm tạm thời để khiếu nại, đòi tiền
    bồi thường.

    2.2.3. Sử dụng chứng từ bảo hiểm
    Lưu ý khi sử dụng chứng từ bảo hiểm:
     Trong thương mại quốc tế, người mua bảo hiểm có thể khác với người thụ hưởng.
    Ví dụ, người xuất khẩu mua bảo hiểm, người được bảo hiểm là người nhập khẩu.
    Vì vậy, chứng từ bảo hiểm phải được lập với điều khoản chuyển nhượng. Nếu tổn
    thất xảy ra, người xuất khẩu phải ký hậu chuyển nhượng quyền thụ hưởng cho
    người nhập khẩu. Nếu không có điều khoản chuyển nhượng, khi tổn thất xảy ra,
    người nhập khẩu không thể khiếu nại đòi bồi thường, phải nhờ người xuất khẩu

    TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230 27

  13. Bài 2: Chứng từ thương mại

    (người được bảo hiểm) đòi bồi thường. Nếu nhà
    xuất khẩu không thiện chí thì khả năng nhà nhập
    khẩu đòi được tiền bồi thường là rất thấp.
     Cũng giống như vận đơn đường biển, chứng từ bảo
    hiểm gồm 3 loại đích danh, vô danh, và theo lệnh.
    Trong đó, chứng từ bảo hiểm theo lệnh được dùng
    phổ biến nhất.
     Số tiền bảo hiểm tối thiểu bằng 110% trị giá hóa đơn hoặc giá trị CIF, CIP. Tuy
    nhiên, số tiền bảo hiểm có thể lớn hơn do các bên thỏa thuận. Số tiền bảo hiểm
    càng cao thì phí bảo hiểm càng cao.
     Bảo hiểm đơn có giá trị pháp lý cao hơn Giấy chứng nhận bảo hiểm. Khi hợp đồng
    thương mại hoặc L/C yêu cầu Giấy chứng nhận bảo hiểm hay Tờ khai bảo hiểm
    theo một Bảo hiểm bao, nhà xuất khẩu có thể xuất trình một Bảo hiểm đơn mà vẫn
    được chấp nhận thanh toán.
     Tất cả bản gốc C/I phải được xuất trình, C/I phải được ký. Bản gốc chứng từ bảo
    hiểm có tính lưu thông, có giá trị chuyển nhượng và được phát hành thành nhiều
    bản có giá trị như nhau. Chứng từ bảo hiểm phải được xuất trình trọn bộ, không
    cần phải gửi theo hàng hóa vì nó không liên quan tới việc nhận hàng. Do vậy,
    người được bảo hiểm và người được chuyển nhượng phải nắm giữ trọn bộ bản gốc
    nhằm tránh sự lạm dụng.
     Ngày hiệu lực của C/I không được muộn hơn ngày giao hàng. Vì nếu muộn hơn
    ngày giao hàng, nghĩa là hàng hóa đã không được bảo hiểm trong khoảng thời gian
    từ khi giao hàng tới ngày bảo hiểm có hiệu lực, các bên có quyền lợi bảo hiểm có
    thể từ chối bộ chứng từ thanh toán. Tuy nhiên, trong thực tế, hàng hóa có thể được
    mua bảo hiểm ngay cả sau khi đã được giao, miễn là trên chứng từ bảo hiểm có thể
    hiện “hiệu lực bảo hiểm không muộn hơn ngày giao hàng”.
     Bảo hiểm mọi rủi ro: chứng từ bảo hiểm có điều khoản quy định là Điều khoản
    loại A: phạm vi bảo hiểm rộng nhất (Condition A – All risks), tuy nhiên, “mọi rủi
    ro” chỉ bao gồm rủi ro từ bên ngoài như thiên tai, sự cố bất ngờ, tổn thất trong bốc
    dỡ, chuyển tải. Người bảo hiểm không bồi thường những khuyết tật vốn có của
    hàng hóa. Những rủi ro như chiến tranh, đình công: phải có điều kiện bảo hiểm
    riêng, không thuộc Condition A.

    2.3. Hóa đơn thương mại

    2.3.1. Khái niệm và chức năng của hóa đơn thương mại
    Hóa đơn thương mại là chứng từ cơ bản trong các chứng từ hàng hóa, do người bán
    lập xuất trình cho người mua sau khi gửi hàng đi, nhằm yêu cầu người mua trả tiền.
    Chức năng cơ bản của hóa đơn thương mại:
     Là cơ sở cho việc tính thuế xuất nhập khẩu và tính số tiền bảo hiểm.
     Là công cụ tài trợ cho hoạt động xuất nhập khẩu: khi hóa đơn đã được chấp nhận
    trả tiền.
     Là căn cứ để đối chiếu và theo dõi việc thực hiện hợp đồng thương mại.

    28 TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230

  14. Bài 2: Chứng từ thương mại

    2.3.2. Nội dung hợp đồng thương mại
    1. Tên và địa chỉ của nhà xuất khẩu
    2. Tên và địa chỉ của nhà nhập khẩu
    3. Số tham chiếu, cơ sở tính thuế, nơi và ngày tháng phát hành.
    4. Điều kiện cơ sở giao hàng
    5. Ký hiệu mã hàng hóa
    6. Mô tả hàng hóa
    7. Số lượng hàng hóa
    8. Tổng số tiền nhà nhập khẩu phải trả
    9. Chi tiết về cước vận chuyển và phí bảo hiểm
    10. Chữ ký của nhà xuất khẩu
    INVOICE
    Seller: (1) Invoice No. and Date: (3)
    Seller’s Reference:
    Buyer’s Reference:
    Consignee: (2) Buyer (if not Consignee):
    Country of Origin of Goods: Country of Destination:
    Terms of Delivery and Payment: (4) Vessel/Aircraft etc.:

    :
    Marks and numbers Numbers and Kind of Quantity Price Amount
    Packages; (State
    Description of Goods Currency)

    (5) (6) (7)
    Total (8)
    Freight and Insurance: (9) Name of Signatory:
    Place and Date of Issue: (3)

    It is hereby certified that this invoice shown the Signature: (10)
    actual price of the goods described, that no other
    invoice has been issued, and that all particulars
    are true and correct.

    2.3.3. Phân loại hóa đơn thương mại
     Hóa đơn tạm thời (Provisional Invoice): dùng trong việc thanh toán sơ bộ tiền
    hàng trong các trường hợp: giao hàng nhưng giá mới là giá tạm tính, giá chính
    thức phụ thuộc vào số lượng và chất lượng của hàng hóa tại cảng đích; hàng được
    giao làm nhiều lần và mỗi lần chỉ thanh toán 1 phần nhất định, khi giao hết hàng
    mới thanh toán dứt khoát.
     Hóa đơn chính thức (Final Invoice): dùng để thanh toán dứt khoát tiền hàng.
     Hóa đơn chiếu lệ (Pro Forma Invoice): giống hóa đơn thông thường, có nêu giá cả
    và đặc điểm của hàng hóa, tuy nhiên không bao gồm ký mã hiệu hàng hóa, được
    sử dụng trong trường hợp là thư chào hàng đối với khách hàng tiềm năng, gửi
    hàng đi triển lãm, gửi bán hoặc làm thủ tục xin nhập khẩu, mua ngoại hối. Hóa
    đơn chiếu lệ không được sử dụng để thanh toán.

    TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230 29

  15. Bài 2: Chứng từ thương mại

     Hóa đơn xác nhận (Certified Invoice): có chữ ký của cơ quan chức năng, thường là
    Phòng thương mại và công nghiệp, xác nhận về xuất xứ của hàng hóa.
     Hóa đơn chi tiết (Detailed Invoice): hóa đơn trong đó phân tích chi tiết các bộ
    phận của giá hàng hóa.
     Hóa đơn hải quan (Custom’s Invoice): hóa đơn tính trị giá hàng theo giá tính thuế
    của hải quan bao gồm các khoản lệ phí hải quan, chủ yếu dùng trong khâu tính
    thuế, không có giá trị như một yêu cầu đòi tiền, vì vậy ít được lưu thông.

    2.4. Giấy chứng nhận xuất xứ (C/O)

    2.4.1. Khái niệm, vai trò của C/O:
    C/O là chứng từ do nhà sản xuất hoặc do cơ quan thẩm
    quyền, thường là phòng thương mại hoặc Bộ thương
    mại cấp để xác định nơi sản xuất hoặc khai thác ra
    hàng hóa.
    C/O có ba chức năng cơ bản:
     Xác định mức thuế nhập khẩu: đặc biệt trong
    trường hợp giữa các nước có dành cho nhau những
    quy chế ưu đãi về thương mại, thuế quan.
     Nhằm mục đích chính trị và xã hội: Những nước viện trợ thường yêu cầu nước nhận
    viện trợ nhập khẩu hàng hóa của nước mình thay vì nhận trực tiếp bằng tiền. Ngoài
    ra, một số nước cấm nhập khẩu hàng hóa từ một nước nhất định vì lý do chính trị.
    Trong những trường hợp đó, C/O phải được xuất trình cho cơ quan hải quan.
     Nhằm mục đích thị trường: nhà nhập khẩu thường ưa thích mua hàng có xuất xứ từ
    nước có truyền thống sản xuất hàng hóa uy tín và chất lượng.

    2.4.2. Phân loại và mẫu C/O
    C/O có nhiều loại: Form A, Form B, Form O, Form X, Form T, Form D….
     Form A: Dùng để thực hiện chế độ ưu đãi phổ cập GSP. Các quốc gia thuộc hệ
    thống ưu đãi phổ cập bao gồm Mỹ, Nhật, Canada, Thụy Điển, Thụy Sĩ, Phần Lan,
    Australia, Áo… và các nước EU thỏa thuận áp dụng chính sách ưu đãi miễn thuế
    nhập khẩu đối với một số mặt hàng có xuất xứ từ một nước mà hàng hóa đó sử
    dụng 65% nguyên liệu trong nước. Mẫu C/O form A được lập theo hình thức
    thống nhất và được dùng cho toàn bộ các nước trong hệ thống GSP.
     Form B: được áp dụng cho hàng hóa xuất khẩu theo yêu cầu của nhà nhập khẩu.
     Form O: dùng cho mặt hàng cà phê xuất khẩu sang những quốc gia thuộc Hiệp hội
    Cà phê Quốc tế (ICO), để nhận được ưu đãi của hiệp hội này.
     Form X: được lập riêng cho mặt hàng cà phê xuất khẩu qua các nước không thuộc
    Hiệp hội Cà phê Quốc tế.
     Form T: dùng cho hàng may mặc và dệt xuất khẩu sang thị trường EU.
     Form D: dùng cho hàng hóa của Việt Nam xuất khẩu sang các nước thành viên
    ASEAN để hưởng các ưu đãi theo Hiệp định về chương trình ưu đãi thuế quan có
    hiệu lực chung (CEPT) để thành lập khu vực thương mại tự do AFTA.

    30 TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230

  16. Bài 2: Chứng từ thương mại

    Để có thể được miễn giảm thuế, C/O phải hội đủ các điều kiện sau:
     Hàng hóa nằm trong danh mục cắt giảm thuế ở cả nước xuất khẩu và nước nhập khẩu.
     C/O phải được lập theo đúng mẫu.
     C/O phải do cơ quan có thẩm quyền nước xuất khẩu cấp. Ví dụ, ở Việt Nam, C/O
    form D phải do Bộ Thương mại và các Ban quản lý Khu công nghiệp và Khu chế
    xuất được Bộ Thương mại ủy quyền cấp.
    Mẫu C/O
    1. Người gửi
    2. Người nhận
    3. Phương tiện vận tải
    4. Ghi chú
    5. Mã và số hiệu
    6. Tên hàng
    7. Trọng lượng hoặc số lượng
    8. Số hóa đơn
    9. Chứng nhận của phòng thương mại.
    10. Chữ ký của nhà xuất khẩu
    1. Exporter Certificate No.
    CERTIFICATE OF ORIGIN

    2. Consignee OF
    THE PEOPLE’S REPUBLIC OF CHINA

    3. Means of transport and 5. For certifying authority use only
    route

    4. Country/region of
    destination

    6. Marks and 7. Number and kind of 8. H.S.Code 9. Quantity 10. .Num
    numbers packages;description ber and date
    of goods of invoices

    11. Declaration by the exporter 12. Certification
    The undersigned hereby
    declares that the above details
    It is hereby certified that the declaration by the exporter is
    and statements are correct, that
    correct.
    all the goods were produced in
    and that they comply with the …………………………………………………………….
    Rules of Origin of the People’s
    Place and date, signature and stamp of certifying authority
    Republic of China
    ……………………………………
    ………………………..
    Place and date, signature and
    stamp of authorized signatory

    TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230 31

  17. Bài 2: Chứng từ thương mại

    Tóm lược cuối bài
     Chứng từ thương mại là những văn bản chứa đựng các thông tin về hàng hóa, vận tải, bảo
    hiểm, là cơ sở cho việc giải quyết các vấn đề liên quan tới quan hệ thương mại quốc tế và
    thanh toán quốc tế.
     Trong số các chứng từ vận tải, vận đơn đường biển có vai trò nổi bật bởi chức năng sở hữu
    hàng hóa và chuyên chở bằng đường biển chiếm tới 80% khối lượng vận chuyển hàng hóa
    quốc tế.
     Do tính chất phức tạp của hoạt động thương mại quốc tế với những rủi ro tiềm ẩn xuất phát từ
    khoảng cách địa lý, sự khác biệt về hệ thống pháp lý, tập quán, ngôn ngữ, các doanh nghiệp
    và ngân hàng cần thận trọng khi lập và chuyển giao chứng từ thương mại.

    32 TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230

  18. Bài 2: Chứng từ thương mại

    Câu hỏi ôn tập
    1. Vai trò của vận đơn đường biển gốc đối với nhà nhập khẩu, nhà xuất khẩu, ngân hàng, và
    người chuyên chở?
    2. Làm thế nào để nhận biết B/L gốc?
    3. Trong ba loại vận đơn: đích danh, vô danh và theo lệnh, loại nào được sử dụng phổ biến trên
    thực tế? Vì sao?
    4. Phân biệt Vận đơn đường biển với Vận đơn hàng không, Vận đơn đường sắt, đường bộ,
    đường sông.
    5. Vận đơn không có chữ Clean trên bề mặt có được coi là vận đơn hoàn hảo và được ngân
    hàng chấp nhận thanh toán không? Vì sao?
    6. Xác định ngày giao hàng và ngày ký phát chứng từ vận tải.
    7. Phân biệt các loại chứng từ bảo hiểm.
    8. Ý nghĩa của nội dung điều khoản bảo hiểm A – All risks.
    9. Ý nghĩa của từng loại hóa đơn thương mại.
    10. Công dụng của Giấy chứng nhận xuất xứ. Các mẫu Giấy chứng nhận xuất xứ phổ biến trong
    ngoại thương.

    TXNHQT03_Bai2_v1.0015108230 33

Download tài liệu Bài giảng Thanh toán quốc tế – Bài 2: Chứng từ thương mại File Word, PDF về máy